Lâu Trạch Thiên thật sự không hạ được cơn giận trong lòng, vừa sáng sớm đã chạy vào trong Triệu phủ, quản gia cũng không cản được ông, trực tiếp bắt Cẩm Dạ dẫn đường đi thẳng tới phòng của Lâu Như Họa.Chỗ này là một lầu nhỏ độc lập với ao nước và hòn non bộ, phong cảnh cũng khá tốt, chỉ là vẻ đẹp mùa xuân đầu tháng Ba thế này cũng không thể khiến cơn giận của ông lão nguôi bớt!- Cha! – Lâu Như Họa nghe được giọng cha mình ở bên ngoài, lúc đầu còn tưởng là giả, cũng vội vàng xuống lầu xem thử, bỗng nhiên hai mắt bà tỏa sáng, cái người đang giận dữ nhưng tinh thần cực kì tốt kia không phải là cha mình thì là ai?Cha đến thì sao có thể không ra gặp được đây? Còn về những dự tính của bà thì để sau khi gặp mặt rồi lại tính tiếp, bà lập tức chạy ra nghênh đón, nắm tay Lâu Trạch Thiên, kích động ôm ông:- Cha! Sao người lại tới đây? Vào trong ngồi đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương