- Đi thong thả. – Hạo Thần và Tử Nguyệt đưa Cẩm Dạ ra cửa viện rồi mới quay trở về phòng.- Sao lúc nãy huynh không cho ta nói? – Tử Nguyệt hơi kinh ngạc mà nhìn hắn hỏi.Dưới ánh nến, khuôn mặt nàng lộ ra vẻ đẹp cực kì mê hoặc, trong lòng Hạo Thần rung động, trầm giọng trả lời:- Tử Nguyệt, thật ra thì nàng cũng không cần lo lắng nhiều vậy, chuyện này có người có thể giúp nàng giải quyết.- Có người? Ai vậy? – Tử Nguyệt không hiểu nhíu mày. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương