Kiêu Dạ lạnh hừ một tiếng: “Hừ... Vốn cũng không cần nhìn trộm. Tiếng tim của người đập rất mạnh, hình ảnh tốt đẹp như vậy trực tiếp xuất hiện trong đầu bổn tọa. Có ước mơ là chuyện tốt, căn bản là phải nỗ lực lên, tu luyện nhiều hơn, gần đây hình như người lười hơn trước rồi.”

Tử Nguyệt sững sờ, nàng quá bận không rảnh để tu luyện, kết quả là bị Kiêu Dạ cảnh cáo?

“Biết rồi.” Tử Nguyệt miễn cưỡng trừng mắt trong lòng mà trả lời.

Lúc này, Bách Lý Hạo Thần giơ ly rượu lên, ném cho Tử Nguyệt một nụ cười quyến rũ, dường như là muốn khiến người khác phải chết đuối trong ánh mắt của hắn:

- Nguyệt Nhi, ta cũng chúc nàng sớm thăng cấp, trở thành người đầu tiên đánh vỡ phong ấn.