Lâu Như Họa như bị sét đánh, thầm mắng một tiếng, cha của bà là lão hồ đồ sao? Lại gả con gái của bà cho hậu nhân của Bách Lý gia! Chẳng lẽ ông đã quên khúc mắc của bà và Bách Lý Tung Hoành sao? Kẻ chết tiệt muốn dùng vũ lực ép bà cưới ông ta! Bà không muốn nhớ tới ông ta chút nào!Lâu Như Họa nghiêm túc coi Tử Nguyệt là khuê nữ của mình, thái độ như đang che chở con gái mình mà nhìn Bách Lý Hạo Thần, cười lạnh lùng:- Tiểu tử, ngươi thật lợi hại. Dùng mấy câu lời ngon tiếng ngọt để lừa con gái ta theo ngươi. Đừng tưởng rằng ngươi đẹp trai thì ta sẽ tiếp nhận ngươi.Bách Lý Hạo Thần có cảm giác cực kì bất đắc dĩ, vô tội.Tử Nguyệt vốn là người lợi hại, khó đối phó, vậy mà mẫu thân nàng còn khó đối phó hơn! Mặc dù ngoài miệng Tử Nguyệt vẫn luôn nói nàng với mẹ mình không có chút cảm tình nào nhưng trong lòng của nàng chắc chắn không phải vậy. Như tình huống ban nãy, nàng đã dùng thái độ nghiêm túc như vậy giới thiệu hắn với mẹ nàng, cũng đủ để nói lên một chuyện, đó là nàng thật lòng hy vọng bá mẫu có thể chấp nhận hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương