- Con gái à, đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta...

Lâu Như Họa muốn ôm nàng, lại bị Tử Nguyệt mau chóng tránh né.

Thần sắc Lâu Như Họa ảm đạm, đột nhiên, trong mắt hiện lên một tia sáng:

- Tử Nguyệt, giờ này khắc này, ta không cầu xin sự tha thứ của con, chỉ xin con mau chóng rời khỏi đây.

Lâu Tử Nguyệt cũng không chịu nghe theo bà, lắc đầu từ chối: