Hôm nay Tô Lạc Vân mặc cẩm bào màu xanh, áo khoác ngoài màu xanh lục mỏng, mây bay được thêu tỉ mỉ trên vạt áo, vải với hoa văn phức tạp kéo trên đất, tạo thành một đường cong mềm mại. Trên khuôn mặt tuyệt vọng của mọi người đều tràn đầy hy vọng, tràn đầy khát khao nhìn y.

Y nhanh chóng xuyên qua đám người, giương mắt lên nhìn thấy người đang được người ta ôm, nằm trên cáng, một đứa trẻ sơ sinh đang hôn mê, run cầm cập.

Đứa trẻ được bọc trong tã lót, nhưng toàn thân giống như bị siết đến tím bầm, vốn là nước da nhẵn bóng, lúc này nhìn khô héo, khô cong giống như cây củi khô, ví như là người già bị hút hết máu vậy.

Bọn họ đều là người một thôn, biết đứa bé có chuyện nên nhanh chóng đưa đến nơi chữa bệnh tốt nhất Đế đô, không dám chậm trễ. Lúc nhìn thấy đại phu, mọi người vội vàng tản ra để cho đại phu chữa bệnh.

- Mấy tháng rồi?