Tôi cười vì cái lớp filter của hắn quá đậm, hắn bèn trịnh trọng nói là tại tôi trông quá dễ nhìn thôi. Tôi lười tranh luận với hắn, nghiêm trang thay nước súc miệng, hắn lại nhìn chằm chằm tôi một lát rồi mới quay đầu đi tiếp tục đánh răng. Bên cạnh bồn rửa tay có một lô một lốc những chai chai lọ lọ, có loại tôi biết cũng có loại tôi không biết. Tôi miễn cưỡng cầm một bình sữa rửa mặt lên để rửa mặt, lúc tôi rửa mặt xong thì Trương Thần cũng đánh răng xong. Tôi nhường lại chỗ ở bồn rửa tay, sau đó tôi mới lấy dao cạo râu điện ra để chuẩn bị cạo râu. Trương Thần vươn tay qua đây, đè lên trên cổ tay của tôi rồi nói: “Đừng có cạo vội, đợi lát nữa hãy cạo, râu mọc chậm lắm đấy. “Nó mọc nhanh chút hay chậm chút đều chẳng sao cả, trái lại, ngày nào tôi cũng muốn cạo sạch nó. Mặc dù tôi nói như vậy, nhưng tôi vẫn để dao cạo râu điện về vị trí cũ. Dù sao thì cũng phải đợi chờ, tôi dứt khoát đứng nhìn Trương Thần sửa soạn cho khuôn mặt của hắn. Ngoại trừ lúc còn là học sinh thì rất ít khi tôi nhìn người đàn ông khác rửa mặt. Trương Thần là một trong những người đàn ông để lại ấn tượng trong tôi. Công đoạn rửa mặt là phức tạp nhất, đôi bàn tay trắng nõn và mềm mại kia cứ như đang vẽ tranh, từ từ rửa sạch hai bên má, đợi đến lúc hắn đóng nắp cái chai cuối cùng, thậm chí tôi còn muốn giơ ngón tay cái để tỏ ý khen ngợi với hắn. Trương Thần nghiêng đầu đi, hỏi tôi: “Cậu còn không cạo râu đi à? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương