Lâu rồi mới gặp, tôi và Trương Thần lăn lộn làm tình hết cả một đêm, ngày thứ hai tôi phải hao phí nghị lực rất lớn thì mới có thể bò ra khỏi giường để đi làm. Đợi tới lúc tôi thắt xong ca-ra-vat mà Trương Thần vẫn còn đang ngủ, tôi sờ sờ mặt của hắn, sau đó mới quay người rời khỏi cái biệt thự này.

Tôi không gọi tài xế, bảng điều hướng có nói xung quanh đây có một trạm dừng xe buýt, tôi vừa mới lên xe thì đã bị người ta nhận ra, một bác gái hô to: “Cậu có phải là bí thư Trần không?

Tôi cảm thấy vô cùng không dễ chịu, chỉ cười phản bác: “Cháu không phải đâu ạ, chỉ là trông giông giống với người ta thôi.

Bác gái bán tín bán nghi, nhưng ngược lại, tầm mắt bắn đến từ xung quanh đã giảm đi rất nhiều.

Tôi cố ý xuống xe buýt sớm hơn một trạm rồi đi bộ đến tòa nhà văn phòng, vừa tới văn phòng, điện thoại di động của tôi đã kêu lên một tiếng, tin tức tiêu đề của địa phương được đẩy lên trên —— [Đồng chí Trần Hòa Bình đi kiểm tra phương tiện giao thông công cộng của thành phố…]