Lời của Mộc Lan khiến Lục Thi Nhã im lặng trọn mười giây, rồi cô mới cúi đầu cười khẽ.

“Người sáng mắt cần gì nói tiếng lóng? Cô Mộc có gì thì xin cứ nói thẳng. Tên của tôi cũng chỉ tùy tiện đặt bừa thôi, không có bất kỳ ý nghĩa gì cả.”

“Ồ, vậy sao? Nhưng những chuyện mà cô Lục làm thì lại không tùy tiện như vậy.”

Lục Thi Nhã nhìn nụ cười trên mặt Mộc Lan, cô không tìm được chút dối trá nào trong đó cả, hoàn toàn không biết được vị đại tiểu thư này đến đây với mục đích gì. Là địch hay bạn? Ôm tình cảm thế nào với Nhan Thần Phi?

“Cô Mộc đến để giễu cợt nhân vật bé nhỏ như tôi sao?” Lục Thi Nhã trêu đùa nói.