Một tiếng gọi… làm cho trái tim Lục Thi Nhã như chìm sâu vào đáy biển. Bàn tay đang nâng mặt anh của cô bất giác run rẩy buông ra. Cô lùi cả người lại phía sau, hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mặt.

“Anh gọi em là gì?” Lục Thi Nhã nghẹn ngào hỏi.

Nhan Thần Phi cười khổ.

“Người được khắc sâu trong đầu anh là em. Lục Thi Nhã, em còn muốn lừa anh bao lâu nữa?”

“Nhan Thần Phi, anh nói linh tinh gì thế? Có ý gì? Em lừa anh cái gì?”