Mr.Lục bĩu môi, cúi đầu nói: “Tôi không cần nó có lòng với tôi, tôi chỉ cần nó không phụ con gái nhà chúng ta thôi.”Mr.Lục lí nhí nghẹn ra một câu khiến hai mẹ con phì cười, mà Nhan Thần Phi lại hồn nhiên như không nhìn chằm chằm Mr.Lục.“Được rồi được rồi, còn ngồi đấy làm gì nữa, mau lại bàn ăn. Giờ này cũng muộn rồi, nếu còn không ăn nữa thì sẽ phải hâm nóng lại lần nữa đấy.”Ms.Diêu kéo Mr.Lục vào chỗ, Lục Thi Nhã cũng kéo Nhan Thần Phi ngồi xuống.Ms.Diêu rót vài ly rượu vang, tỏ ý muốn chúc mừng. Những người trên bàn ăn hôm nay, ngoại trừ Nhan Thần Phi tâm tư khó đoán thì e rằng tất cả những người còn lại đều có cùng một tâm tư. Gặp lại sau nhiều năm xa cách, một lời khó nói hết. Năm xưa, cũng ở trên bàn ăn này bọn họ đã từ mầm non trở thành thiếu niên, và bây giờ, gặp lại nhau sau bao trắc trở, thật sự không dễ dàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương