Bạn học Tiểu Minh vừa nghe được ba chữ Nhan Thần Phi thì khuôn mặt lập tức sầm xuống, anh ta quay lại nhìn Lục Thi Nhã. Lục Thi Nhã bị nhìn như thế chỉ biết cười khan ha hả.

“Cô Diệp đây cho rằng năm đó tôi cướp Tiểu Thần Thần của bạn ngồi cùng bàn một cách không quang minh lỗi lạc, hiểu lầm này kéo dài cũng được mười năm rồi! Bạn học Tiểu Minh, nếu không cậu giúp tôi giải thích đi, tôi thật oan uổng quá!”

Khuôn mặt của bạn học Tiểu Minh lại đen đi vài phần, ánh mắt anh ta nhìn về phía Diệp Thiến lại càng thêm lạnh lùng, khiến cô ta sửng sốt.

“Anh giúp cô ta hay là giúp em?”

Bệnh công chúa không thể hãm lại trong chốc lát, Lục Thi Nhã nhìn vị công chúa này chỉ biết lắc đầu, hết cách cứu rồi.