Mẹ nó...

Lục Thi Nhã điên cuồng đạp chân, bọt nước văng tung tóe, mái tóc ướt nhẹp trôi trên mặt nước, sau đó cô lại bị lăn lộn một lần nữa.

Lăn qua lăn lại đến nửa đêm, Lục Thi Nhã không mở nổi mắt lên nữa, làm quá nhiều lần khiến miệng cô sưng lên, tay cũng mỏi nhừ, tốt xấu gì cô vẫn còn bảo vệ được cái cổ, trên ngực không có dấu đỏ nào, nếu không... ngày mai cô sẽ phải mặc áo len cao cổ đi tham gia đêm hội.

***

Ngày hôm sau, Tiểu Duyệt Duyệt thấy lão đại của mình trang điểm trong phòng thì đánh rơi tập tài liệu trên tay xuống đất.