Lục Thi Nhã lúc này đã mất hết cả mặt mũi, nên không phát hiện ra sự khác thường của Nhan Thần Phi mà đi thẳng vào phòng vệ sinh.

Nhan Thần Phi dõi mắt theo bóng lưng cô rồi lại ngây người thất thần, bóng lưng trong trí óc như chồng lên bóng lưng trước mắt.

Trong đầu truyền tới tiếng nứt toác, Nhan Thần Phi đấm tay lên trán, trán anh đau không chịu nổi.

“Tiểu Thần Thần.”

“Gối của tớ...”