Trong bóng tối, Tề Mục Dã cảm giác mình không ngừng tiến lên, nhưng mãi không tìm được điểm kết thúc.

Anh biết rằng bản thân còn rất nhiều việc chưa hoàn thành, rất muốn thoát ra khỏi sự giam cầm tối tăm trước mắt, nhưng cơ thể lại như bị phong ấn, không thể cử động.

Anh có thể cảm nhận rõ ràng âm thanh từ thế giới bên ngoài, nhưng không thể phản hồi lại.

Ví dụ như lúc này, Tề Mục Dã có thể nghe được cuộc đối thoại giữa Mã Sắc và Vương Xà.

Mã Sắc ngồi trên xe lăn, khổ sở nói: