“Ông Tô, sức khỏe của ngài… Quản gia ngập ngừng, dường như muốn nói lại thôi.

Lục Nhu Nhu vừa đặt viên kẹo vào lòng bàn tay rộng lớn của Tô Tĩnh Quốc, liền quay lại nhìn quản gia, mắt đảo một vòng, sau đó rướn người đến gần ông.

Cô bé không hề sợ khí chất uy nghiêm tỏa ra từ ông, nhón chân rướn tới nói:

“Cụ ngoại ơi, chú quản gia cũng không cho cụ ăn kẹo à?

Quản gia nghe câu này mà giật mình, bất lực cười nhẹ.