Thấy mình không nói lại được “ba”, Lục Nhu Nhu lập tức nghĩ đến việc tìm mẹ cầu cứu. Cô bé rúc vào lòng Lục Tịch Ninh, thì thầm: “Mẹ ơi, ba chơi xấu. Sau này con không chơi với ba nữa.” Mỗi lần cô bé nói không thèm để ý đến ai, chỉ một lát sau lại quên mất những lời “tàn nhẫn” của mình, vui vẻ chạy đến chơi cùng. Lục Tịch Ninh lắc đầu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương