Sau khi kéo tấm vải đen xuống, Thương Nguyệt Linh ngẩn người.

“Sao lại thế này?” Làm sao lại chỉ là một thùng nước màu đen?

Để đánh lạc hướng Lạc Đặc và Montlay, thiếu niên người cá từ lâu đã thành thạo việc giả vờ ngoan ngoãn và biết cách quan sát tâm trạng người khác, hiểu rằng cách cư xử nào sẽ đem lại kết quả có lợi nhất cho mình.

Lúc này, cậu lập tức thể hiện vẻ hoảng sợ, run rẩy nhìn Thương Nguyệt Linh, bộ dạng ngây thơ và đáng thương như thể vừa bị cô làm cho sợ hãi.

Cậu rơi vài giọt nước mắt trong sự hoảng loạn trước mặt mọi người, sau đó rụt người vào thùng nước, chỉ để lộ đôi mắt. Cậu nhìn về phía Lục Tịch Ninh và Trình Thương, vừa khóc không thành tiếng, vừa thỉnh thoảng liếc về phía Thương Nguyệt Linh đang nghiến răng nghiến lợi. Bộ dạng này khiến cậu trông như một “nam trà xanh” chính hiệu.