Lạc Đặc lịch sự đưa tay ra, mời cô cùng quay lại buổi tiệc. “Không...” Lục Tịch Ninh vừa định từ chối thì đã cảm nhận được một bàn tay đặt lên eo mình. Cô quay đầu lại, chạm ngay ánh mắt của Tề Mục Dã đang cúi xuống nhìn mình, nghe anh cười nói với Lạc Đặc: “Chúng tôi rất mong đợi.” “Tề tiên sinh.” Lạc Đặc tất nhiên không quên được người đàn ông lạnh lùng trước mặt, ánh mắt liên tục liếc qua lại giữa anh và Lục Tịch Ninh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương