“Hợp tác vui vẻ. Lục Tịch Ninh khẽ chạm đầu ngón tay vào tay anh, sau đó đứng dậy đi về phía cửa. Khi cô rời đi, Thương Luật Hành chủ động di chuyển vào điểm mù của tầm nhìn từ cửa ra vào, để tránh bị phát hiện rằng anh đang ở trong phòng cô. “Ai vậy? Lục Tịch Ninh không mở cửa ngay, mà nhìn qua mắt mèo trên cửa, thấy một nhân viên phục vụ khoang tàu mặc đồng phục đứng bên ngoài hành lang. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương