Lúc đi chơi trong công viên giải trí, Lục Nhu Nhu bắt đầu cảm thấy mệt. Cô bé vừa định nhờ chú Phó bế thì đã bị Tề Mục Dã, người đã trang bị kín mít, nhanh chóng ôm vào lòng. “Hứ, thả cháu ra! Giọng điệu của cô bé kiêu kỳ mà đáng yêu. Hai má tròn trịa vì tức giận mà phồng lên, trông như thể chỉ còn thiếu mỗi tấm bảng trên mặt viết rằng: “Không cần chú bế cháu! Tề Mục Dã cuối cùng cũng hiểu rõ cảm giác mà hai cậu con trai nói: Khi em gái không thích ba là như thế nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương