Người đàn ông đóng vai “Tề Mục Dã quay sang nhìn Trang Điềm bằng ánh mắt trìu mến, mỉm cười gật đầu. Dù sao, vai diễn của anh ta chỉ cần không nói gì cả. Lục Tịch Ninh cố gắng kiềm chế không nhíu mày khi nhìn màn biểu diễn của Trang Điềm và “Tề Mục Dã, cuối cùng miễn cưỡng đáp, “Nếu tôi có thời gian, nhất định sẽ tham dự lễ đính hôn của cô Trang và anh Tề. Không thấy Lục Tịch Ninh có bất kỳ cảm xúc không vui hay khó chịu nào, thật sự Trang Điềm cảm thấy có chút thất vọng. “Anh Mục Dã, anh ra ngoài đợi em một lát nhé. Em muốn nói chuyện riêng với cô Lục một chút, có anh ở đây không tiện lắm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương