“Cô dường như đã trở thành một con người khác. Lời nhận xét của Trình Thương khiến Lục Tịch Ninh bật cười khẽ. Cô lấy từ ngăn kéo ra một chiếc gương và đưa cho anh, ra hiệu anh nhìn cổ mình. Khi nhìn vào gương, Trình Thương thấy lớp phấn dùng để che vết sẹo trên cổ đã bị ngón tay của Lục Tịch Ninh lau đi. Khuôn mặt anh đột ngột thay đổi, cuối cùng anh cũng hiểu lý do cho hành động đột ngột của cô khi nãy. Lục Tịch Ninh lấy một tờ khăn ướt và cẩn thận lau ngón tay đã chạm qua mặt anh, giọng lạnh lùng nhưng đầy uy lực. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương