Ngoài cửa sổ, gió thổi lá cây xào xạc.

Nghe em gái nói, Tề Triều bước đến, nhìn ra ngoài khu rừng, thắc mắc hỏi, “Em gái, bên ngoài có gì vậy?

Thấy mọi người đều nhìn ra ngoài, Tề Tắc cũng nhanh chóng chạy tới, từ từ ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với Lục Nhu Nhu.

Hai tay đặt bên mắt tạo tư thế tập trung, nhìn ra ngoài theo tầm nhìn của cô bé.

Nhưng đáng tiếc là không thấy gì cả.