“Cô không muốn biết ai là người đã chặn xe của cô sao?” Trình Thương liếc nhìn chiếc xe của cô không xa với phần đầu bị lõm, cười mỉm chi nhìn cô. Cơ sở thí nghiệm nằm gần núi, sương mù buổi sáng trong rừng chỉ mới tan đi một phần, không khí còn phảng phất hơi ẩm. Đôi mắt lạnh lùng của Lục Tịch Ninh thoáng hiện vẻ nghi hoặc, hỏi ngược lại: “Có vẻ như anh biết?” Hôm nay, cô mặc một bộ đồ thoải mái, tỏa ra khí chất dịu dàng, nhưng sự dịu dàng ấy không chạm tới đáy mắt, tạo cho Trình Thương cảm giác xa cách, như thể anh đang đứng cách cô cả ngàn dặm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương