“Tô Đình, thừa nhận thích Minh Uyên có gì xấu hổ à? “Cái gì? Câu nói của Tề Mục Dã khiến tim Tô Đình khẽ run, ánh mắt anh thoáng qua sự ngỡ ngàng. Tề Mục Dã nhìn ba anh em đang đứng cách đó không xa, ánh mắt dịu lại, giọng nói cũng trầm ấm hơn khi nói chuyện với Tô Đình. “Hình như cậu quên rồi, chính cậu đã đưa cô ấy vào giới này. Anh cúi đầu, chăm chú nhìn người bạn thân đầy vẻ lôi thôi trên mặt đất, đôi môi của Tô Đình bầm tím vì cú đấm, ánh mắt còn ngơ ngác vì câu nói vừa rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương