“Người lớn nói chuyện, trẻ con chen vào làm gì, thật là vô lễ! Giọng của Tần Tuyết Hân vang lên không nhỏ, khiến mọi người trong nhà hàng đều nhìn về phía cô. Chỉ lúc này cô mới nhận ra mình đã làm lộ bản chất thật. Lúc này, nét mặt vốn bình tĩnh của Lục Tịch Ninh trở nên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như băng nhìn cô ta, không khác gì nhìn một vật vô tri. Ánh mắt vô cảm của Lục Tịch Ninh khiến Tần Tuyết Hân bất giác cảm thấy lo sợ. Quá quen thuộc với tính cách của bạn mình, Minh Uyên nhanh chóng bịt tai cô bé Lục Nhu Nhu, nhỏ giọng nhắc nhở Tề Triều và Tề Tắc cũng làm theo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương