Dưới gốc cây trong vườn sau. Cảnh Trừng đang tựa lưng vào thân cây ngủ một cách hoàn toàn không phòng bị. Ở đây không có ánh sáng, nếu không đến gần để xem thì sẽ không nhìn thấy bóng người. Mỗi lần chơi trốn tìm với Tiểu Nhu, Cảnh Trừng đều trốn sau cây, nơi này mang lại cho anh một cảm giác an toàn khó tả. Cô ấy xem xét từng cây một. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương