Cảnh Trừng đang ngồi trên mép sân thượng, nghe thấy tiếng của Lục Tịch Ninh liền cứng đờ cả người. Anh quay đầu lại với ánh mắt hoang mang, như một đứa trẻ vừa phạm lỗi, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, miệng mở ra nhưng không thốt nên lời. Lục Tịch Ninh và Hạo Tử cũng đến không kém gì Phó Quân Hành, chỉ chậm hơn vài phút. Hiện tại, Phó Quân Hành đứng cách Cảnh Trừng khoảng hai mét, lo sợ kích động anh nên không dám tiến lại gần. “Cảnh Trừng, em bình tĩnh lại đi, cái chết không giải quyết được vấn đề. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương