“Hệ thống nhận diện mống mắt sống à… “Đó là mống mắt của bà hay của con trai bà? Chắc không phải của cháu trai bà, vì cậu ấy đâu biết mật mã của chỗ này. “Hay là… cứ lấy cả ba đi? Lục Tịch Ninh bình tĩnh quan sát đôi mắt của Chu Nghi Quyên, vẻ mặt như đang nghiêm túc suy nghĩ cách lấy mống mắt khiến Chu Nghi Quyên lạnh sống lưng. Hiện tại vẫn chưa xác định được hệ thống khóa cửa kho bảo hiểm này dùng mống mắt của ai, ánh mắt của Lục Tịch Ninh nhìn bà ta cứ như đang nhìn một vật vô tri. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương