Lục Tịch Ninh không muốn Chu Giai Vọng tiếp tục dây dưa vì chuyện này. Cô quay lại, bình thản và nghiêm túc nói, “Lý do tôi không muốn ra nước ngoài rất đơn giản, vì tôi muốn ở lại trong nước. “Cô Chu rất tốt, cũng rất quan tâm đến tôi. Lúc rời Cảng Thành, tôi cũng để lại thư cho anh, không tính là không từ mà biệt chứ? Không tính sao? Chu Giai Vọng nhớ lại lúc anh hào hứng trở về nhà, muốn chia sẻ tin tức về bức thư giới thiệu mình vừa nhận được. Với thành tích luôn đứng nhất, nhì lớp cùng với các giải thưởng trong các kỳ thi, họ chắc chắn sẽ được bảo đảm vào trường mà cả hai yêu thích. Nhưng thứ đón chờ anh lại là căn phòng trống rỗng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương