Khi Tô Vũ Trạch thức dậy, Hứa Dịch đã bắt đầu dọn đồ. Thật ra, nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì nhiều để mang theo, chủ yếu là vài vật dụng cá nhân và quần áo phù hợp với mùa này. Thậm chí, quần áo cũng không cần mang nhiều. Một mặt, quần áo của họ thay đổi theo mùa rất nhanh, mặt khác, Hứa Dịch nhớ rằng ở bên kia cậu đã để sẵn không ít đồ. Nhưng Tô Vũ Trạch có vài món đồ cá nhân đặc biệt yêu thích, thuộc loại mà chỉ cần fan chụp hình là đã thấy xuất hiện không biết bao nhiêu lần. Hứa Dịch đoán chắc chắn lần này anh cũng sẽ mang theo những món đồ đó. Quả nhiên, khi cậu thu dọn xong quay lại, thấy trên vali mở sẵn của Tô Vũ Trạch đúng là những món đồ quen thuộc ấy. “Cái áo hoodie này của anh, fan chụp được ít nhất bốn lần rồi. Nó đã hai hay ba năm tuổi gì đó mà anh vẫn mặc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương