“Được rồi, đã ra ngoài nghỉ ngơi thì đừng bàn mấy chuyện công việc nữa. Hứa Dịch chấm dứt chủ đề có phần nặng nề: “Hay là nghĩ xem chiều nay chơi gì đi. Tô Vũ Trạch định đáp “tùy, nhưng lại nhớ đến hậu quả của câu “tùy hồi sáng. Không thể nói tùy tiện được. Anh cẩn thận chọn một trò chơi dễ chịu với mọi lứa tuổi. Cho đến khi cả hai đứng trước khu vòng xoay ngựa gỗ, trên mặt Hứa Dịch vẫn thoáng hiện vẻ khó tin. “Thầy Tô, anh chắc chắn không đùa em đấy chứ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương