Nhà hàng trong công viên giải trí chủ yếu bán các món ăn nhanh. Tô Vũ Trạch, sau khi uống quá nhiều tối qua và vừa trải qua chuyến tàu lượn siêu tốc kinh hoàng, lúc này hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn. Hứa Dịch thì ngược lại, ăn uống rất thoải mái. Tô Vũ Trạch nhận thấy cậu hầu như chẳng bao giờ kiêng khem, dù là đồ ăn nhanh hay thức ăn nhiều calo, cậu đều thưởng thức không chút ngần ngại. Tô Vũ Trạch tỏ ra ngưỡng mộ: “Tuổi trẻ đúng là tốt, trao đổi chất nhanh, muốn ăn gì thì ăn. Hứa Dịch không định phản bác, nhưng vẫn rất nguyên tắc mà chỉnh lại: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương