Dù đêm qua hai người đi dạo đến tận khuya, sáng nay cả Tô Vũ Trạch và Hứa Dịch vẫn dậy rất sớm. Những năm trước, sáng mùng Một Tết luôn bị tiếng pháo bên ngoài đánh thức. Giờ đây, dù pháo đã bị cấm, nhưng như một thói quen, Hứa Dịch nhiều năm nay chưa từng ngủ quá tám giờ vào ngày này. Bữa sáng ở nhà họ Hứa bắt đầu đúng lúc tám giờ. Hứa Dịch tính toán thời gian, định sang phòng gọi Tô Vũ Trạch dậy. Nhưng khi vừa tới cửa, cậu đã thấy anh đẩy cửa bước ra. Hứa Dịch hơi ngạc nhiên: “Hôm nay dậy sớm thế? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương