Thực tế, Phương Chính đã tức giận, nếu như không phải hệ thống nhiều lần cảnh cáo, phạm giới sẽ trừ điểm, sẽ bị liệt dương! Phương Chính đã sớm đập tới một cục gạch…

Đúng lúc này, một thanh âm điềm đạm truyền tới:

- Được rồi, Mã Quyên, Triệu Đại Đồng, các cậu đừng ồn ào. Người ta chỉ nói một câu, cũng không nói bắt chúng ta trả tiền, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng đi.

Phương Chính nghe xong, lòng thầm ấm áp, nghĩ:

“Quả nhiên vẫn có người biết lý lẽ, khó trách dung mạo xinh đẹp như vậy!

Nhưng lập tức, Phương Chính liền hối hận.

Chỉ nghe Phương Vân Tĩnh tiếp tục nói:

- Ai, không nghĩ tới, gương mặt dễ nhìn, kế thừa miếu tự mà lại không lo tu phật pháp, học mấy thứ giả danh lừa bịp…

Phương Chính lập tức lệ rơi đầy mặt, thầm nghĩ:

“Ta còn oan hơn Thị Kính, ta có lừa ai câu nào? Mẹ nó, nói một câu nhắc nhở, cần phải vậy sao? Đến gay gắt tới mức đó sao?

“Ting! Đường Tăng lấy chân kinh còn phải trả tiền. Phật Tổ chi ngôn, há thể khinh truyền? Khinh truyền, sẽ không đáng giá, thậm chí, không được cảm ân.

“Hệ thống huynh, rốt cục nói được một câu tiếng người! Từ nay về sau, ta sẽ không tùy ý nói thiên cơ, có một số người, đáng đời chịu tội.

Phương Chính hầm hừ nói.

“Ting! Nhắc nhở hữu nghị, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, đây là đại công đức, sẽ tăng không ít điểm.

“Cái gì, sẽ chết?

Phương Chính sững sờ.

“Ting! Đường núi Nhất Chỉ sơn khó đi, nếu bị thương nặng, dưới tình huống không có ngoại lực tương trợ, hẳn là không xuống núi được.

“Cái này… Được rồi, ta đại nhân không chấp tiểu nhân. Hơn nữa, chùa miếu mới trùng tu xong, nếu để chết người, sau này càng đừng nghĩ tới chuyện hương hỏa nữa…

Phương Chính thở dài, quay người trở lại.

Lúc Phương Chính quay lại, Triệu Đại Đồng đang đứng dưới gốc Bồ Đề, sờ thân cây, miệng tấm tắc kỳ lạ:

- Kỳ quái, đây thực sự là cây Bồ Đề sao. Mùa thu lại nảy chồi non, nó muốn chết cũng không cần làm vậy a? Quả là giống phương nam, chưa quen khí hậu phương bắc, trồng loạn sẽ chết…

Nhìn Phương Chính trở lại, Triệu Đại Đồng lập tức cảnh giác nhìn Phương Chính, quát hỏi:

- Tiểu hòa thượng, anh quay lại làm gì? Nói cho anh biết, chúng tôi không đoán mệnh, không thắp hương, chỉ xem cảnh!

Phương Chính cười nhạt một tiếng:

- Các vị có muốn coi bói, tôi cũng không thể tính được. Nếu các vị muốn thắp hương, trên bàn thờ kia có, hương bình thường miễn phí, cao hương hai trăm tệ một cây, thắp hay không thắp, các vị cứ tùy ý là được.

Nói xong, không để ý Triệu Đại Đồng còn đang ngạc nhiên, Phương Chính đứng trước bậc thang mà Mã Quyên sẽ đụng vào, nghĩ nghĩ, cởi giày ra, đặt trên vị trí Mã Quyên sẽ bị đập đầu.

Đã sắp tới mùa đông, giày của Phương Chính cũng là giày bông vải, mặc dù đi vào có chút nóng, nhưng không đi sẽ lại lạnh.

Phương Chính vốn định để cởi tăng bào để lại đó, nhưng nghĩ lại, làm như vậy có nghĩ bị nghĩ là lưu manh, hơi vấn đề có khi còn đánh nhau một trận, được không bù mất. Còn về hậu viện cầm đồ, hắn lười đi…

- Tiểu hòa thượng, anh làm gì vậy?

Triệu Đại Đồng khó hiểu nhìn Phương Chính.

Phương Chính nói:

- Thiên cơ bất khả lộ, nơi này là miếu của tôi, tôi muốn làm gì tự có lý do của tôi. Đừng động tới đồ của tôi…

Phương Chính nói xong, đột nhiên ngẩn người, một cảnh tượng lại lóe lên trong mắt hắn, chỉ thấy Triệu Đại Đồng đang đi bỗng trượt chân, ngã xuống vách núi, cũng may cơ thể tên này cường tráng như trâu, trong lúc mấu chốt bắt được một nhánh cây, nhờ đó mà không trực tiếp ngã chết, nhưng cũng bị kẹt giữa không trung, không lên nổi, cũng không xuống được.

- Tiểu hòa thượng, anh nhìn tôi như vậy làm gì? Tôi nói cho anh biết, tôi không thích nam nhân!

Triệu Đại Đồng bị ánh mắt của Phương Chính dọa sợ.

Phương Chính cười nhạt một tiếng, lần nữa nhìn Triệu Đại Đồng, lắc đầu, quay người rời đi. Triệu Đại Đồng lại bị ánh mắt “Thâm tình của Phương Chính dọa cho toàn thân run rẩy.

Phương Chính vừa đi vừa nói:

- Đừng động tới giày của tôi, nếu không phạt tiền năm trăm!

- Sao anh không đi cướp đi?!

Triệu Đại Đồng giận giữ hét, có điều Phương Chính nói đúng.

Đây là Nhất Chỉ miếu của hắn, quy củ là hắn lập, Triệu Đại Đồng có cường thế tới đâu cũng không thể làm gì được. Có điều Triệu Đại Đồng lại để ý, cười lạnh:

- Là anh cố ý đặt vào, để mấy người Vân Tĩnh đá phải, sau đó thừa cơ bắt chẹt tiền? Có tôi ở đây, anh đừng có mơ, tôi ở đây nhìn chằm chằm, xem anh có thể làm được gì?

Đúng lúc này, ba người Mã Quyên, Phương Vân Tĩnh cùng Hồ Hàn từ trong phật đường đi ra. Mã Quyên đi trước nhất, ghét bỏ nói:

- Lại là Tống Tử Quan Âm, phiền muộn, chúng ta ngay cả bạn trai cũng không có, còn có thể cầu con? Thực sự là…

Đang nói chuyện, Mã Quyên hụt chân, kết quả chân sau không trụ kịp, thân thể nghiêng một cái, hét lên:

- A!

- Cẩn thận!

Triệu Đại Đồng cũng giật nảy mình, mở miệng nhắc cũng đã chậm.

Bành!

Mã Quyên đụng đầu vào bậc thang, xoay người nằm trên đất, ôm đầu, kêu:

- Ai u, đau quá! Ai u… Mùi gì vậy? Thối quá a…

Vừa phàn nàn, Mã Quyên tiện tay đem đồ bản thân vừa đụng phải cầm lên, vừa nhìn, thấy một chiếc giày, lập tức phẫn nộ:

- Ai thất đức như thế? Ném loạn giày?

- Đây là của bần tăng.

Đúng lúc này, một người đầu trọc xuất hiện trước mặt Mã Quyên, cầm lấy giày trong tay nàng. Đợi lúc Mã Quyên lấy lại tinh thần, tranh thủ đứng lên muốn mắng, Phương Chính đã đi nhanh, ba bước đã vào trong phật đường, vòng ra phía sau.

Mã Quyên đầy khó chịu, thầm mắng chùa nát, hòa thượng thối.

Một bên, Triệu Đại Đồng lại khiếp sợ nhìn hướng Phương Chính rời đi, trong đầu không ngừng tua lại cảnh tượng lúc nãy, Phương Chính cởi giày, đặt xuống đất, sau đó Mã Quyên đập đầu vào… Là trùng hợp sao? Triệu Đại Đồng rất muốn nói là trùng hợp, nhưng trước đó, Phương Chính đã nói Mã Quyên có họa sát thân. Nếu Phương Chính không đặt giày ở đó, chỉ bằng độ cứng của cạnh bậc thang bằng đá kia, chỉ sợ Mã Quyên đã đổ máu tại chỗ. Cái này, không phải họa sát thân sao?

Không chỉ Triệu Đại Đồng ngẩn người, Phương Vân Tĩnh cũng ngẩn người nhìn bậc thang trên đất, lại nhìn cái trán của Mã Quyên, lại nhìn hướng Phương Chính biến mất, hỏi Triệu Đại Đồng:

- Triệu Đại Đồng, lúc chúng ta vào trong, không có chiếc giày này đúng không, giày này ở đâu ra?

Triệu Đại Đồng cười khổ:

- Tôi nói, có thể các cậu có thể sẽ không tin, là tiểu… Khụ khụ, là vị trụ trì kia cố ý cởi một chiếc giày đặt ở đó.

- Cố ý đặt để cho tôi ngửi? Muốn tôi buồn nôn sao?

Mã Quyên thở phì phò kêu.



Mà lúc này, Phương Chính thầm cười lớn, nháy mắt Mã Quyên đụng đầu vào giày hắn, hắn nhận được thông báo của hệ thống.

“Ting! Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, hệ thống ban thưởng một lần rút thưởng, lấy làm cổ vũ!

Phương Chính lập tức cười:

- Hóa ra còn có chỗ tốt như vậy? Sao không nói sớm, ừm, tạm chưa rút thưởng, còn có một cơ hội rút nữa chờ ta đi lĩnh a… Khụ khụ, không đúng, là còn có một người chờ ta đi cứu, cứu người quan trọng, không nhiều lời nữa. Dây thừng của ta đâu?

--