Người đang buồn phiền chẳng kém Trác Tửu, chính là Tĩnh vương.

Vừa từ tiềm để trở về, Hoàng thượng lập tức triệu Tĩnh vương tiến cung. Tất nhiên là để hỏi chuyện đã chuẩn bị đến đâu rồi. Tĩnh vương còn biết làm sao? Đã đáp ứng với Hoàng thượng thì chỉ đành cố mà thu xếp ổn thỏa, bèn nói: “Thần đệ đã dặn dò Tiểu Giang rồi. Tuy hắn sợ hết hồn, nhưng cũng chỉ đành nhận lời.

“Thế thì tốt, Hoàng thượng nói, “Chỉ là bên hắn nhất định đừng để xảy ra sơ suất gì. Nếu sau lưng hắn tiết lộ chuyện này ra ngoài, thì hậu quả ngươi biết rồi đó.

“Phải đó! Tĩnh vương liền chen lời, “Cho nên, tam ca à, thần đệ thấy cách này thật sự không ổn, chi bằng chúng ta nghĩ ra cách khác đi!

“Sao lại không ổn? Ngươi nhất định đòi xảy ra chuyện mới chịu à? Hoàng thượng nói, “Lát nữa trẫm sẽ dặn dò Lý Trung Quý, bảo hắn nhận thêm một đệ tử. Ngươi đưa Tiểu Giang vào cung, trẫm sẽ để hắn theo Lý Trung Quý học việc. Ban ngày Lý Trung Quý lúc nào cũng ở ngự thư phòng, ban ngày ngươi cứ ở đó trông chừng Tiểu Giang. Ban đêm trở về Càn Thanh cung, để Tiểu Phúc Tử dẫn hắn đi trực đêm. Ngày ngày hắn ở ngay trước mắt ngươi, có thể xảy ra chuyện gì được?