“Dạ. Vân Thường đáp khẽ, do dự một chút, cuối cùng vẫn chưa lui ra mà thử thăm dò: “Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương thật sự đã rời cung trốn đi, chuyện này không thể xem là việc nhỏ. Bệ hạ chẳng lẽ không định phái người đuổi theo sao?

Hoàng thượng đáp: “Nàng chỉ là ham chơi thôi, cứ để nàng đi cho khuây khoả. Gần đây trong cung có quá nhiều chuyện không vừa ý, để nàng ra ngoài giải sầu một chút cũng tốt… Về phần Tiểu Khang Tử, Liên Tâm, Tiểu Lộc Tử – ngươi cũng thay trẫm dặn dò họ, đừng có lắm miệng. Cứ bảo nếu bên ngoài có lời đồn nào truyền ra, nhất định là do bọn họ tiết lộ, trẫm sẽ cắt lưỡi bọn chúng.

Thấy Hoàng thượng đã thể hiện rõ thái độ như vậy, Vân Thường cũng không tiện nói thêm nữa, đành khẽ đáp một tiếng “Dạ, chuẩn bị lui xuống, nhưng vừa xoay người lại chợt dừng chân, không quên tự mình nói thêm một câu: “Chuyện hôm nay, nô tỳ tuyệt đối sẽ không hé lộ nửa lời.

“Đó là điều hiển nhiên. Ngươi xưa nay vẫn biết chừng mực. Hoàng thượng nói.

Lòng Vân Thường chợt dâng lên một tia ấm áp, lúc này mới hành lễ lui ra.