Thị vệ tiếp tục nói: “Chúng tôi thấy cô nương Sơ Hạ chưa quay về, bèn vội đi hỏi bên tiềm để. Người trực đêm ở tiềm để nói, chưa từng thấy cô nương Sơ Hạ quay lại. Chúng tôi nghĩ, có khi người rời khỏi hoàng thành chính là Sơ…

“Ta biết rồi, các ngươi đợi một lát, ta lập tức đi bẩm với cô nương Vân Thường. Tiểu Lộc Tử cắt ngang lời thị vệ, vội nói.

Nếu trong cung Y Lan có người lén rời cung, mà lại là Sơ Hạ, thì rất có thể Hoàng hậu nương nương cũng… Dù sao Sơ Hạ luôn theo sát bên cạnh Hoàng hậu, không thể nào làm chuyện gì giấu nàng ấy được.

Tiểu Lộc Tử vội vã chạy về phía hậu viện, nhẹ nhàng gõ cửa phòng Vân Thường: “Cô nương Vân Thường? Bên ngoài có hai thị vệ của cổng Bắc Cung muốn bẩm báo một chuyện… Cô nương Vân Thường?

Vân Thường nghe thấy tiếng gõ cửa, vội khoác áo đứng dậy mở cửa cho Tiểu Lộc Tử. Dù giọng nàng còn vương chút buồn ngủ, nhưng lại đầy căng thẳng, hỏi: “Nửa đêm nửa hôm có chuyện gì vậy?