Dung Uyển Tịch và Sơ Hạ nấp sau một gốc cây lớn, nghe tiếng bước chân đuổi theo càng lúc càng gần. Đồng thời, lại có hai bước chân khác cũng đang tiến về phía này. Có vẻ bọn họ thấy nơi khác không có gì khả nghi nên dồn hết đến đây. Dù là đầu xuân, cây cỏ đã đâm chồi nảy lộc nhưng vẫn chưa đủ rậm rạp để che chắn. Trốn trong bụi cây là điều không thể. Chỉ nấp sau thân cây thì quá sơ sài, mà mấy tên lính kia lại có đèn lồng trong tay, chỉ cần chiếu kỹ một chút là sẽ thấy nàng và Sơ Hạ ngay. Dung Uyển Tịch biết không thể chủ quan, việc cấp bách là phải thoát thân trước. Nàng ra hiệu về phía ngực áo của Sơ Hạ, ý bảo dùng Túy Mộng Trường. Sơ Hạ có chút chần chừ, nhưng thấy ánh mắt kiên quyết của Dung Uyển Tịch, nàng đành phải ưu tiên tình hình trước mắt. Vội lấy ra gói Túy Mộng Trường, thổi về phía ba tên lính đang bước nhanh trên con đường nhỏ giữa rừng. Dù vậy nàng vẫn tiếc, cảm thấy người ít, chỉ dùng nửa gói rồi thôi. “Bên kia! Có người bên kia! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương