“Hiện giờ ta không thể giải thích rõ với ngươi được, — Dung Uyển Tịch nói, “nhưng nếu hai chúng ta không tranh thủ lén rời khỏi cung trước, thì Hoàng thượng sẽ muốn đi cùng chúng ta. Hoàng thượng mà rời cung, lại không phải danh chính ngôn thuận đi tuần mà là âm thầm lén lút, thì không thể xem là chuyện nhỏ. Ta sao có thể để mặc cho hắn làm loạn như vậy được? Sơ Hạ càng nghe càng mơ hồ. Trong lòng nghĩ: Hoàng thượng sao lại muốn cùng tiểu thư ra cung? Không phải người sợ nhất là tiểu thư trốn đi hay sao? “Ngươi cứ nghe lời ta là được, ra khỏi cung rồi ta sẽ kể rõ. Đưa cho ta một gói Túy Mộng Trường, số còn lại ngươi giữ cẩn thận, dọc đường nếu có nguy hiểm, chúng ta sẽ cần đến. — Dung Uyển Tịch dặn. Thấy nàng nói năng nghiêm túc như vậy, Sơ Hạ lập tức hiểu tiểu thư không hề đùa, dù nhất thời chưa rõ ý định của nàng, nhưng nếu tiểu thư đã quyết, thì không thể không làm. Vì thế gật đầu: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương