Lúc này, nàng và hắn cách nhau gần trong gang tấc, vậy mà chỉ hai chữ “bổn cung lại khiến hai người như cách nhau ngàn dặm… Nàng là Hoàng hậu, mà hắn– chỉ có thể là một thần tử đang quỳ lạy. Linh vương lặng lẽ nhìn Dung Uyển Tịch thật sâu, chậm rãi đứng dậy… Đôi gối đau buốt vì quỳ lâu, nhưng hắn vẫn đứng thẳng lưng, không để lộ chút đau đớn nào – bởi những điều ấy với hắn giờ đã chẳng còn quan trọng. Hắn khom người hành lễ thật sâu với Hoàng thượng, nói: “Thần quấy nhiễu. Nếu không còn chuyện gì khác, thần xin cáo lui. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương