Trong cung Y Lan, Hoàng thượng và Dung Uyển Tịch yên lặng dùng xong bữa tối. Không phải vì còn đang giận dỗi, mà là bởi trong lòng mỗi người đều có tâm sự riêng. Dung Uyển Tịch đang nghĩ đến lời Hoàng thượng vừa nói, cảm thấy hắn như vậy thật sự là… hồ đồ quá mức! Nhưng nàng cũng hiểu, cái sự hồ đồ đó, hoàn toàn xuất phát từ việc hắn để tâm đến nàng. Vừa rồi Hoàng thượng đã gọi Bạch Thái y đến, bảo chẩn mạch cho nàng, lấy cớ là để “cầu con. Bạch Thái y nói, mạch tượng của nương nương hoàn toàn bình thường, thân thể khỏe mạnh, không có chứng hư hàn, thậm chí còn chẳng cần uống thuốc. Nhưng vì sao mãi vẫn chưa mang thai… có lẽ nên mời người của Khâm Thiên Giám xem thử một phen. Không sai, một lát nữa Hoàng thượng sẽ gọi người của Khâm Thiên Giám tới. Hắn đột nhiên gọi Thái y đến nói mấy lời nhảm nhí, rồi lại bảo muốn mời Khâm Thiên Giám tới xem, Dung Uyển Tịch sao có thể không nghi hoặc? Nàng gặng hỏi mãi, Hoàng thượng cũng biết giấu không nổi, rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, bèn nói cho nàng biết kế hoạch của hắn… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương