Hạ giọng “ồ một tiếng, trong lòng Hoắc Tiểu Yến vẫn ôm một niềm tin vững chắc rằng, Phong ca ca tuyệt đối sẽ không làm ra những chuyện như vậy. Nhất thời nàng cũng chẳng để tâm tới dụng ý của Tần Dĩnh Nguyệt khi nói ra một phen kia. Song, trong chớp mắt lại hiểu ra, cũng không thể không nghĩ đến dụng tâm phía sau của Tần Dĩnh Nguyệt. Thế nhưng, càng nghĩ ra thì lại càng không thể đáp ứng điều gì, đành chỉ khẽ thở dài một tiếng, nói: “Chuyện này đều là tranh đoạt giữa đám nam nhân, có liên can gì tới nữ nhân chúng ta đâu. Tỷ tỷ chớ nói nữa, nếu để người khác biết được chúng ta đang bàn luận về thánh thượng nơi đây, sợ là có miệng cũng khó mà nói rõ. Tần Dĩnh Nguyệt cười nhạt, nói: “Nói cũng phải… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương