Thanh Bình âm thầm mắng chửi trong lòng sau lưng Tần Dĩnh Nguyệt, còn Tần Dĩnh Nguyệt thì lại chẳng ngờ mình lại khiến người ta chán ghét đến thế, chỉ hối hả theo đường nhỏ đến cung Dục Tú.

Vừa đến cửa cung, nàng để Tiểu Đào vào thông truyền, chẳng bao lâu đã có một tiểu thái giám dẫn hai chủ tớ vào trong viện.

Vừa bước vào phòng, thấy Hoắc Tiểu Yến đang ngồi bên giường ghế dài dựa vào vách đông trong phòng ngủ, chậm rãi uống trà, dáng ngồi rất nghiêm chỉnh, động tác uống trà cũng thong thả, nếu không nhìn kỹ còn tưởng là tiểu thư khuê các xuất thân từ nhà quyền quý. Nhưng nhìn kỹ một chút, lại không khỏi cảm thấy mọi tư thái đều có vẻ như cố ý làm ra vẻ, trông khá gượng gạo, như một tiểu cô nương đang học quy củ lễ nghi.

“Thần thiếp Tần thị của Sương Lộ Các, thỉnh an nương nương. – Tần Dĩnh Nguyệt hành lễ, nụ cười ngập tràn, không hề mang dáng vẻ cung kính dè dặt, trái lại còn có phần thân mật.

“Tỷ mau mau đứng dậy nào… – Hoắc Tiểu Yến mỉm cười nói – “Gió nào đưa tỷ đến đây vậy? Tỷ đúng là khách quý đấy.