Lời của Dung Uyển Tịch khiến Tần Dĩnh Nguyệt sững người. Nói thực lòng, nàng chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Từ trước tới nay, lý trí luôn dẫn dắt nàng bước đi – ai có bản lĩnh giúp nàng vào được Vị Ương cung, nàng liền theo người đó. Nếu Thần ca có thể làm hoàng đế, có thể vào Vị Ương cung, vậy nàng đương nhiên đi theo Thần ca. Còn như cái loại câu hỏi ngu ngốc kiểu “Nếu hắn không phải là hoàng đế, ngươi còn đi theo hắn không… nếu hắn không có khả năng làm hoàng đế, thì nàng đến liếc mắt một cái cũng không buồn liếc, lại còn tốn công nghĩ những chuyện này làm gì? Chưa đợi Tần Dĩnh Nguyệt trả lời, Dung Uyển Tịch đã kiên định nói: “Nhưng ta thì sẽ. Ta có thể cùng hắn chết, nhưng ngươi thì không thể. “Tần tần nương nương , ngày tháng còn dài, chúng ta không cần vội vã xé rách mặt nhau, sau này có khối thì giờ mà tranh cao thấp đấy… Dung Uyển Tịch mỉm cười nói, rồi quay sang dặn: “Sơ Hạ, tiễn Tần tần ra ngoài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương