“Thì ra là vậy… — Dung Uyển Tịch khẽ cười, chẳng rõ là nhẹ nhõm hay chua xót, chính nàng cũng không phân biệt được, “Tần Dĩnh Nguyệt đúng là đánh bừa lại trúng, khiến tờ giấy giả mạo nét chữ của nhị ca lại càng phát huy hiệu quả gấp bội… Cho nên chàng mới nghĩ rằng, ta vẫn luôn lừa dối chàng. Rằng ta gả cho chàng chỉ là kế hoạch do Tuyết quốc bày ra, nhị ca cũng biết chuyện này. Chàng nghĩ rằng chúng ta đã hẹn trước, khi chuyện thành thì sẽ cùng nhau bỏ trốn. Có đúng không? Hoàng thượng sững người — hắn thật không ngờ, Uyển Tịch lại có thể đoán trúng tim đen của hắn như vậy… Quả nhiên, nàng hiểu hắn quá rõ! Quả nhiên, quyết định khi xưa ở Từ Ninh Cung, hắn không sai. Nàng thật sự là người hiểu hắn nhất. Trong lòng hắn dâng lên từng đợt hổ thẹn. Nhưng những điều nàng nói, từng chữ từng câu đều đúng, hắn chỉ còn biết khẽ gật đầu, thẳng thắn thừa nhận: “Quả thật là vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương