Quả nhiên, sau khi trầm ngâm suốt nửa canh giờ, Tần Vũ mới lên tiếng: “Đã là người từ phủ Thừa tướng ta bước ra, nay nương nương có điều cầu xin, chỉ cần trong khả năng của lão phu, lão phu nhất định sẽ tận lực. Tần Dĩnh Nguyệt mỉm cười: “Tốt. Về sau nếu có việc gì, tất sẽ không thể thiếu phần nhờ đến phụ thân... Phụ thân đã nói tận lực, thì nhất định phải tận lực thật. Thế nào là tận lực, thế nào là chưa tận lực, là do bổn cung định đoạt, không phải phụ thân nói mà tính. Phụ thân hiểu chứ? Hai mắt Tần Vũ gần như long lên sòng sọc, nào thể chấp nhận lời lẽ như giáo huấn ấy? Chỉ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo đứng dậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương