Thái giám truyền lời nói khoảng giờ Mùi ba khắc sẽ đến, lẽ ra nhà họ Tần nên chờ sẵn ở cổng phủ từ giờ Mùi hai khắc. Thế nhưng đến giờ này đã là giờ Mùi ba khắc, ngoài cổng phủ vẫn không hề có chút động tĩnh nào. Trong phủ Thừa tướng, sau bữa trưa, Triệu Khang và Tần Vũ vào thư phòng thưởng thức bức họa mới cầu được của tiên sinh Bạch Sơn. Tần Dĩnh Huyên cùng mẫu thân thì đi xem vải vóc trong kho. Trông dáng vẻ ai nấy đều như chẳng ai để tâm đến chuyện Tần Dĩnh Nguyệt hồi phủ thăm nhà. Không ai tỏ vẻ để ý, nhưng không có nghĩa là trong lòng thật sự không ai quan tâm. Giờ này, ai nấy đều đang thầm tính thời gian, nghĩ rằng từ trong cung về đến phủ, cho dù kiệu đi chậm, giờ này cũng nên đến rồi mới phải. Triệu Khang vẫn giữ bộ dáng không hề hay biết gì về việc trong nhà. Nghe Tần Vũ bình phẩm một hồi, hắn mới thuận miệng tán thưởng, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Phụ thân, giờ này có phải cũng nên ra đón nương nương Nguyệt tần rồi không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương