Nghe Tần Dĩnh Nguyệt nói vậy, trong lòng Tiểu Đào không khỏi thầm nghĩ: “Ý người là còn nghĩ xa hơn cả kẻ thông minh nhất thiên hạ sao? Chưa từng thấy ai tự khen mình kiểu ấy. Tần Dĩnh Nguyệt tiếp tục: “Hôm trước ngươi gặp Triệu Khang ở chợ, hắn nói mình quan lộ không thông, trong tay lại túng thiếu. Nếu vậy, chúng ta cứ giao cho hắn chút việc, để hắn kiếm chút đỉnh. Quản sự phủ Linh vương mỗi ba tháng đều phải gửi thư về biên cương, báo cáo tình hình trong phủ cho Linh vương. Trong thư ấy, e rằng khó tránh nhắc đến vài điều liên quan đến Dung Uyển Tịch… Nhưng rốt cuộc có hay không thì chúng ta không thể xác định. Mà cũng chẳng thể đánh cược… “Nếu lỡ Linh vương không còn tình sâu nghĩa nặng đến mức ngày đêm nhung nhớ nàng, thì chẳng phải ta lại công cốc? Cơ hội lần này nếu bỏ lỡ, e sau này khó tìm được mồi tốt đến thế. Vậy nên, ta phải chắc chắn rằng chuyện Dung Uyển Tịch bị cấm túc trong Y Lan cung phải lọt đến tai Linh vương. Với tính cách của hắn, dẫu tình cạn, nhưng đã từng yêu, thấy người cũ gặp nguy, hắn sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương